Thứ Bảy, 28 tháng 9, 2013

Chạnh lòng với tuyển bóng bàn

Trừ nỗ lực cao độ suýt giúp đội hình Việt Nam B lọt vào bán kết đồng đội nam, màn trình diễn của các thành viên đội tuyển quốc gia tại Giải Bóng bàn quốc tế Cây vợt vàng 2013 khiến người hâm mộ thêm lo lắng ở thời điểm chỉ còn vài tháng nữa khởi tranh SEA Games 27.

Vẫn còn đó cựu vô địch SEA Games Trần Tuấn Quỳnh đóng vai trò chủ lực nhưng đội nam Việt Nam thi đấu quá nhạt nhòa ở giải lần này, vốn được xem là cơ hội cọ xát với nhiều đối thủ trong khu vực. Dù bên cạnh Tuấn Quỳnh là 2 gương mặt trẻ được kỳ vọng nhiều như Đinh Quang Linh và Dương Văn Nam (tân vô địch quốc gia) nhưng bộ ba này lại chẳng thể hiện được nhiều.

Toàn giải, đội nam của Việt Nam A chỉ giành được 2 chiến thắng trước Malaysia, TP HCM và thua sút trước 2 đối thủ không quá mạnh là Ấn Độ và Hàn Quốc, đành dừng chân ở vòng bảng. Đội Việt Nam B có vẻ như quá sức sau nội dung đồng đội, đã rủ nhau dừng bước từ vòng bảng nội dung đơn! Tình hình tương tự và có phần kém cỏi hơn là những gì các tuyển thủ nữ thể hiện, từ nội dung đồng đội đến nội dung đơn.


Tuyển thủ quốc gia Nguyễn Thị Việt Linh bị loại ngay vòng bảng nội dung đơn nữ

Lý giải về thất bại này, HLV Lê Đức Thọ của tuyển Việt Nam cho rằng các tay vợt Việt Nam thiếu cơ hội cọ xát quốc tế khi từ đầu năm đến nay, tất cả chỉ được thi đấu ở Giải Vô địch châu Á nên thua sút rõ rệt trước các đối thủ mạnh. HLV Từ Nhân Luân (Petrosetco) cũng đồng tình với đồng nghiệp và nhấn mạnh rằng bóng bàn Việt Nam hiện rơi vào khủng hoảng lực lượng kế thừa. Công tác tuyển chọn, đào tạo không theo kịp yêu cầu chung khiến cho trách nhiệm càng trở nên nặng nề hơn đối với các trụ cột của đội tuyển vốn cũng đã không còn giữ được phong độ đỉnh cao. Ông đơn cử trường hợp của Mai Hoàng Mỹ Trang thời gian qua ít có cơ hội thi đấu dù cô là tay vợt chủ lực của TP HCM lẫn tuyển quốc gia. Ở tuổi 24, Mỹ Trang có thâm niên thi đấu hơn chục năm ở đỉnh cao và sau lưng cô là khoảng trống mênh mông, dù niềm kỳ vọng được đặt vào những Tường Giang, Việt Linh, Thu Hà, Thiên Kim…

Câu chuyện thể thao: Tiếc cho bóng bàn Petrovietnam

Tháng này làng bóng bàn Việt Nam sôi nổi với việc ra mắt CLB bóng bàn nam Petrosetco và tiếp nhận đội nữ bóng bàn TP.HCM với tên gọi Petrosetco TP.HCM. Nhưng đằng sau đó là câu chuyện đáng suy nghĩ.

Hai đội bóng này đã ra mắt tại Giải bóng bàn Cây vợt vàng, diễn ra tại TP Hồ Chí Minh. Đội nữ Petrosetco Tp Hồ Chí Minh, với sự góp mặt của 2 tay vợt Mai Hoàng Mỹ Trang và Nguyễn Thị Việt Linh cùng những gương mặt khác như Nguyễn Trần Thanh Trúc, Nguyễn Ngọc Yến Nhi, Nguyễn Bạch Thanh Thư đã vào đến trận chung kết đồng đội nữ và chỉ chịu gác vợt trước đối thủ Nhật Bản rất mạnh.

Mừng vì bóng bàn TP Hồ Chí Minh đã được tiếp thêm sức mạnh nhưng người ta cũng có không ít băn khoăn về chuyện tên gọi của đội nam Petrosetco và bản chất câu chuyện này.

Trước đây trong công văn 1139/TB-DKVN ngày 13-6-2013, thông báo kết luận cuộc họp về việc giải thể Công ty CP Thể thao Văn Hóa Dầu khí (Công ty quản lý đội bóng chuyền và bóng bàn Petrovietnam-PSCC)), Tập đoàn dầu khí quốc gia đã nêu rõ 3 nội dung gồm: giao cho Petrosetco tiếp nhận, quản lý và chỉ đạo nhân sự CLB bóng bàn Petrovietnam từ ngày 1-7-2013; giao cho Tổng công ty Phân bón và Hóa chất Dầu khí (PVFCCo) tiếp tục hỗ trợ, đồng hành với CLB bóng bàn Petrovietnam từ 01-07-2013 đến hết năm 2013 với số tiền là 1,5 tỉ đồng.

Tay vợt Đoàn Kiến Quốc ngày còn thi đấu cho Petrovietnam

Để duy trì hoạt động CLB bóng bàn Petrovietnam từ năm 2014 đến 2018 (5 năm), Tập đoàn dầu khí quốc gia cũng đề nghị PVFCCo và Tổng công ty Khí (PVGAS) ký hợp đồng tài trợ quảng cáo đối với Petrosetco (đơn vị chủ quản mới của CLB Petrovietnam) với mức hỗ trợ: PVFCCo 2 tỉ/năm, PVGAS 1 tỉ/năm.

Có thể hiểu, lãnh đạo Tập đoàn dầu khí vẫn muốn duy trì đội bóng bàn mang tên của Tập đoàn để tiếp tục thực hiện nhiệm vụ quảng bá thương hiệu cho Tập đoàn. Việc đổi tên trên khiến cái tên Petrovietnam, đã được gây dựng trong làng thể thao nhiều năm qua, biến mất lặng lẽ.

Cái tên mới ra đời trong làng bóng bàn Việt Nam, Petrosetco, chỉ để quảng bá cho một doanh nghiệp của Tập đoàn. Nếu vậy, doanh nghiệp đó sẽ khó có thể huy động các nguồn tài trợ từ PVFCCo và PVGAS như chỉ đạo trước đây của Tập đoàn bởi đây là nguồn kinh phí tài trợ cho CLB bóng bàn của Tập đoàn chứ không phải cho một doanh nghiệp khác của Tập đoàn. Nếu phải tài trợ cho một đội bóng của một doanh nghiệp trong Tập đoàn, thay vì đội bóng mang tên Tập đoàn dầu khí quốc gia, chưa chắc những doanh nghiệp trên đã tài trợ với mức tiền như vậy.

Là CLB ra đời chưa lâu (năm 2009) nhưng đến nay bóng bàn Petrovietnam đã tạo nhiều tiếng vang tốt trong bóng bàn Việt Nam, qua đó xây dựng tốt và quảng cáo hiệu quả hình ảnh thương hiệu Tập đoàn Dầu khí trong lĩnh vực thể thao.

“Chúng tôi thực sự buồn vì một CLB bị mất thương hiệu vốn đã phải tốn rất nhiều tâm sức của cả tập thể HLV, VĐV mới tạo dựng được. Những người có trách nhiệm với CLB có lẽ chưa cảm nhận hết được điều này. Để thành lập được một CLB đã là chuyện không dễ dàng. Đưa CLB đó vươn lên thành một đội mạnh càng hết sức khó khăn. Chúng tôi cũng không hiểu việc này xuất phát từ nguyên nhân nào hay không” - một cựu thành viên CLB bóng bàn Petrovietnam đề nghị không nêu tên cho biết.

Vấn đề ở đây không chỉ là chuyện đổi tên đơn thuần. Một cuộc đổi tên nhưng khiến bản chất sự việc đã khác hẳn. Là CLB ra đời chưa lâu (năm 2009) nhưng đến nay bóng bàn Petrovietnam đã tạo nhiều tiếng vang tốt trong bóng bàn Việt Nam, qua đó xây dựng tốt và quảng cáo hiệu quả hình ảnh thương hiệu Tập đoàn Dầu khí trong lĩnh vực thể thao.

Trong lịch sử 26 năm của giải bóng bàn quốc tế Cây Vợt Vàng, CLB Petrovietnam là CLB bóng bàn Việt Nam duy nhất vô địch đồng đội nam. Vì thế, việc Petrosetco đặt dấu chấm hết bằng việc bỏ tên Petrovietnam càng khiến người ta băn khoăn về tính chuyên nghiệp của những người có trách nhiệm.

Cần nhớ, trước đây khi định chuyển giao đội bóng chuyền Petrovietnam cho Hà Nội, những người có trách nhiệm chỉ tính đến phương án ghép tên Tập đoàn với Hà Nội. Còn bây giờ, người được chuyển giao lại bỏ hẳn tên cũ.

Liệu có đáng như vậy không và với việc này liệu cái tên mới có tồn tại được lâu dài?

Thứ Sáu, 27 tháng 9, 2013

Thi đấu bóng bàn ủng hộ nhân dân Nhật Bản

Sáng 3-4, người hâm mộ bóng bàn VN sẽ có dịp gặp lại các tên tuổi một thời vang bóng của bóng bàn VN trong trận giao hữu quyên góp ủng hộ nhân dân Nhật Bản. Trong đó có sự góp mặt của “kỳ quan bóng bàn thế giới” Lê Văn Tiết và HCV đồng đội SEAP Games 1959 Trần Cảnh Đến.

Theo phó giám đốc Công ty cổ phần Thể thao - văn hóa dầu khí Trương Thế Nhiệm, ý tưởng tổ chức thi đấu xuất phát từ mong muốn “phải làm điều gì đó để giúp người dân Nhật” từ người thầy ruột của anh: danh thủ Lê Văn Tiết. Theo kế hoạch, các trận đấu của giải sẽ diễn ra tại Trung tâm TDTT Bình Thạnh (8 Phan Đăng Lưu, TP.HCM) và vào cửa tự do. Hiện đã có sáu CLB đăng ký tham dự giải.

Từng được cây bút Robert Journal (báo J.E.O) và tờ Nhật Bản Thời Luận gọi là “kỳ quan của bóng bàn thế giới”, ngoài bộ sưu tập thành tích đáng nể như: HCV Asiad Tokyo năm 1958, HCĐ thế giới Dortmund, Đức năm 1959, vô địch Giải Pháp mở rộng năm 1959, hạng 6 thế giới năm 1959... ông Tiết còn được ghi tên vào lịch sử bóng bàn thế giới nhờ lối chơi phòng thủ phản công độc đáo.

Ông Tiết cho biết: “Sau chiếc HCV Asiad 1958 tại Tokyo, trận đấu để đời của tôi là trận thắng tay vợt Murakami - người vừa đoạt HCV thế giới đôi nam tại Đức - trong trận chung kết Giải Pháp mở rộng 1959”. Ở trận đấu này, Murakami dẫn Lê Văn Tiết 2-0 (21-17, 21-15) và gần như cầm chắc chiến thắng. Nhưng ở ván ba và tư, Lê Văn Tiết thay đổi đấu pháp và thắng lại hai ván (21-16 và 21-12) để cân bằng tỉ số 2-2.

Ở ván quyết định, Murakami dẫn trước 5-0, rồi 10-5 nhưng Lê Văn Tiết đã bắt kịp 10-10 và bứt luôn để chiến thắng với 21-17. Trong 5.000 khán giả ngồi kín nhà thi đấu lúc ấy có khá đông Việt kiều và mọi người đã trào nước mắt vì hạnh phúc. Tay vợt huyền thoại của Nhật Ogimura chứng kiến trận đấu này phải thốt lên: “Đây là trận đấu khủng khiếp nhất mà tôi được xem”. Nhờ chiến thắng này, Lê Văn Tiết đã được xếp hạng 6 thế giới trong năm 1959.

Hiện nay ở tuổi 74, ông Tiết vẫn đủ sức chạy xe máy chở hai đứa cháu nội, cháu ngoại đến tập bóng bàn ở một CLB gần nhà. Ngoài ra, ông còn hướng dẫn một nhóm học viên là giám đốc, giáo viên ở một CLB khác. Từng bốn lần sang Nhật thi đấu, giao lưu nên khi xem truyền hình thấy hình ảnh thương tâm của người dân Nhật trong cơn động đất, sóng thần vừa qua, ý định làm điều gì đó giúp người dân Nhật đã thôi thúc trong ông. Vì vậy khi cậu học trò Trương Thế Nhiệm đề nghị góp mặt ở hoạt động quyên góp này, ông nhận lời ngay.

Còn theo lão tướng Trần Cảnh Đến: “Dù lâu ngày không đấu bóng bàn nhưng khi biết ý nghĩa hoạt động này, tôi rất sẵn lòng tham dự. Thông qua những hoạt động thể thao như thế này sẽ làm con người xích lại gần nhau”.

Bóng bàn nam: Tre già, măng chưa mọc

Năm 2011, khi các “đàn anh, đàn chị” đa số đã bước sang tuổi “xế chiều”, bóng bàn Việt Nam đang trông chờ vào sự tiến bộ và sự khẳng định của thế hệ trẻ. Thế nhưng, có vẻ chưa ai đủ sức thay thế xứng đáng và SEA Games năm nay, vẫn lại những gương mặt cũ gánh trọng trách giành thành tích cho bóng bàn nước nhà.

Ai thay nổi Kiến Quốc?

Trong bảng xếp hạng mới nhất, Kiến Quốc vẫn là tay vợt có xếp hạng cao nhất của bóng bàn Việt Nam. Sau thế hệ của Mạnh Cường, nhiều năm nay, Kiến Quốc vẫn “làm mưa làm gió” ở đấu trường trong nước. Theo dự đoán của chuyên môn, có lẽ vài năm nữa cũng chưa có ai đủ sức vượt mặt Kiến Quốc. Thế nhưng phải thừa nhận, ở cái tuổi ngoài 30, tay vợt đang khoác áo Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam này khó đáp ứng được khả năng duy trì thi đấu ở cường độ cao tại các giải đấu trong nước và quốc tế. Và không phải bây giờ mà đã rất lâu rồi, những người làm bóng bàn Việt Nam đã nghĩ về sự xuống dốc và chia tay của Kiến Quốc, nhưng quả thực, để tìm ra một gương mặt đủ sức gánh vác trọng trách thay Quốc khó như mò kim đáy bể.

Phía dưới Kiến Quốc có Tuấn Quỳnh, Nam Hải, Quang Linh, nhưng cả ba tay vợt này đều có điểm yếu cố hữu về tâm lý thi đấu. Hơn nữa, cả ba đều bước sang tuổi 28, cái tuổi không còn trẻ để hy vọng vào sự tăng tiến mạnh mẽ về trình độ. Thậm chí, có người cũng gần như nói lời chia tay với sự nghiệp để học đại học như trường hợp của Nam Hải (Hà Nội) mới đây. Tay vợt quân đội Đinh Quang Linh, người đứng cặp với Đoàn Kiến Quốc để làm nên cuộc lật đổ các tay vợt Xinhgapo ngoạn mục ở SEA Games 25, từng có lúc được kỳ vọng sẽ thay thế xứng đáng đàn anh Kiến Quốc tại ĐTQG. Nhưng năm 2009, Quang Linh bất ngờ thắng Kiến Quốc trong giải 12 tay vợt xuất sắc nhưng lại để thua trước các tay vợt yếu hơn. Điều đó cho thấy sự thiếu ổn định của tay vợt này. Trong khi điều làm nên danh tiếng của một tay vợt lại là sự ổn định phong độ cao trong thời gian dài. Dưới Quang Linh còn có những tay vợt trẻ khác như: Tô Đức Hoàng, Đào Duy Hoàng, Ngọc Trình, Hoàng Chung… Song, ở một môi trường không có tính cạnh tranh cao như giải VĐQG, việc đầu tư cũng chỉ ở mức vừa phải, rất khó tạo nên bàn đạp để những tay vợt trẻ này tiến nhanh, tiến xa.

Nghịch lý

Không có ai đủ sức thay thế các đàn anh, đàn chị cũng bởi bóng bàn Việt Nam đang tồn tại một nghịch lý. Muốn có VĐV kế thừa thì một trong những công tác quan trọng nhất là Liên đoàn Bóng bàn Việt Nam phải có chiến lược tuyển chọn và đào tạo lớp trẻ được làm chu đáo ở các địa phương. Sau khi có được một lớp trẻ nhất định thì nhất thiết phải đưa các VĐV này vào tập luyện cùng đội tuyển. Như hiện nay, cả đội tuyển cũng chỉ có 7-8 VĐV với đa phần là những gương mặt quá quen thuộc, trong khi chúng ta có khá nhiều nhân tố triển vọng, gần tương đương thành phần ĐTQG nhưng lại không được tập luyện ở môi trường tốt. Việc tiến hành chuyển giao lực lượng bắt buộc bóng bàn Việt Nam phải chấp nhận hy sinh 1, 2 kỳ SEA Games để cho các VĐV trẻ thử lửa. Nói cách khác, ĐTQG là phải có sự đào thải. Còn nếu cứ tiếp tục đuổi theo thành tích như hiện tại, chỉ cần vài năm nữa, các tay vợt trẻ cũng quá tuổi và hết động lực. Thậm chí, thực tế đó đã hiện lên ngày một rõ với việc hàng loạt tay vợt trẻ không lên tuyển, như trường hợp của Việt Linh tại ASIAD 16.

Nếu như các quốc gia khu vực đang tiến hành trẻ hóa lực lượng mạnh mẽ thì bóng bàn Việt Nam vẫn giữ nguyên bộ khung già nua của mình. Thay đổi tư duy, cách làm không phải một sớm một chiều nhưng rõ ràng, những nhà quản lý bóng bàn Việt Nam đang thờ ơ với thực tế “tre già, măng chưa mọc”.

Thứ Năm, 26 tháng 9, 2013

Petro Việt Nam vô địch giải Cây vợt vàng 2011

Sau 5 ngày tranh tài sôi nổi, tối 17/7, tại Nhà thi đấu Thể thao Phan Đình Phùng (Thành phố Hồ Chí Minh), giải Bóng bàn Cây vợt vàng năm 2011 - Cúp Vietsovpetro đã khép lại sau hai trận đấu chung kết ở nội dung đơn nam và đơn nữ.

 Thắng tay vợt đồng hương Lee Jung Woo ở trận bán kết, tay vợt Kang Dong Hoon của Hàn Quốc giành quyền vào chơi trận chung kết khi gặp tay vợt Yang Ce của Petro Việt Nam. Với phong độ xuất sắc, ngoại binh Yang Ce đã mang về chức vô địch ở nội dung đơn nam cho Petro Việt Nam khi giành thắng lợi trước tay vợt Lee Jung Woo (Hàn Quốc) với kết quả 4-2 trong trận chung kết.

Trong khi đó, trận chung kết đơn nữ là cuộc chạm trán giữa hai tay vợt Hàn Quốc: Lee Hyo Shim và Kim Ga Young. Kết quả tay vợt Lee Hyo Shim đã giành thắng lợi trước người đồng hương với tỷ số 4-1, giành ngôi vô địch nội dung đơn nữ.

Ở nội dung đồng đội nam, tay vợt số 1 Việt Nam Đoàn Kiến Quốc và các đồng đội của mình ở câu lạc bộ Petro Việt Nam đã xuất sắc duy trì phong độ và giành chiến thắng trước các tay vợt Hàn Quốc B với kết quả 3-1, để tiếp tục bảo vệ thành công ngôi vô địch của mình ở nội dung này.

Ở nội dung đồng đội nữ, đội tuyển Việt Nam đã không thể gây thêm bất ngờ khi để thua 0-3 trước Hàn Quốc A ở vòng bán kết đồng đội nữ và chỉ đoạt được huy chương đồng. Trong khi đó, ngôi vô địch ở nội dung này đã thuộc về các tay vợt nữ Nhật Bản, khi họ vượt qua các cô gái Hàn Quốc A với tỷ số 3-1 trong trận chung kết.

Thắng 2 đối thủ Kang Dong Hoon/Lee Hyo Shim của Hàn Quốc ở trận bán kết, cặp vận động viên Quang Linh và Mỹ Trang của đội Việt Nam đã giành quyền vào chơi chung kết ở nội dung đôi nam nữ, gặp cặp đôi Nhật Bản là Masataka/Mika. Ở trận chung kết nội dung đôi nam nữ, cặp đôi vận động viên Việt Nam là Quang Linh và Mỹ Trang đã thi đấu rất ăn ý để hạ gục hai tay vợt Nhật Bản với tỷ số 3-0, giành ngôi vô địch.

Ở nội dung đôi nữ, ngôi vô địch thuộc về hai tay vợt Nathana/Anisara của Thái Lan trong khi đó hai vận động viên Kang Dong Hoon/Lee Jung Woo của Hàn Quốc đã giành ngôi vô địch đôi nam.

Như vậy, với việc giành được 2 huy chương vàng ở nội dung đôi nam và đơn nữ, đội Hàn Quốc đã giành giải nhất toàn đoàn với 2 huy chương vàng, 6 huy chương bạc, 6 huy chương đồng. Giải nhì toàn đoàn thuộc về đội Petro Việt Nam với việc giành được 2 huy chương vàng và đội Nhật Bản giành giải ba với 1 huy chương vàng, 1 huy chương bạc, 1 huy chương đồng./.

Giấc mơ của Vũ Mạnh Cường

Vừa dẫn dắt T&T vừa thi đấu ở Giải Vô địch Bóng bàn quốc gia 2011 nhưng Vũ Mạnh Cường vẫn bảo rằng ước mơ của anh là Việt Nam có học viện bóng bàn để các tay vợt chúng ta sớm tìm lại vị thế vốn có ở khu vực. 

Nhắc đến Vũ Mạnh Cường là nhắc đến tay vợt có những cú giật tay trái đã trở thành thương hiệu, người giúp bóng bàn Việt Nam hai lần vô địch SEA Games. Mạnh Cường hiện đang phụ trách công tác huấn luyện ở CLB Bóng bàn T&T (Hà Nội) nhưng tại Giải Vô địch quốc gia vừa kết thúc đêm 22-4, người hâm mộ vẫn thấy anh cầm vợt đánh cặp với học trò.
“Làm khách” ở quê nhà

Giải Vô địch Bóng bàn quốc gia 2011 diễn ra tại Hải Dương, quê hương và là nơi đã hun đúc nên một Vũ Mạnh Cường khát khao chiến thắng đến cháy bỏng. Có thời nhắc đến thể thao Hải Dương là người ta chỉ nói đến bóng bàn, mà ai cũng biết ở đó chỉ một mình Vũ Mạnh Cường được coi là biểu tượng thành công.

Ấy thế mà hồi đầu năm 2008, Mạnh Cường quyết định dứt áo ra đi. Không chỉ lãnh đạo ngành thể thao Hải Dương sững sờ mà ngay những người dân bình thường cũng cảm thấy tiếc nuối. Từ khi Vũ Mạnh Cường chuyển sang đảm nhận cương vị HLV trưởng của đội bóng bàn T&T, anh cũng mang đi luôn cả ánh hào quang của bóng bàn Hải Dương một thời.

Tâm sự với chúng tôi tại Nhà Thi đấu Hải Dương, nơi Mạnh Cường gắn bó suốt 20 năm cuộc đời và sự nghiệp, anh bảo: “Hải Dương vẫn là quê hương tôi, nhà thi đấu này vẫn là nhà của tôi. Dù đã ra đi nhưng mỗi khi có dịp trở về đây, tôi đều được mọi người chào đón”.

Ai cũng hiểu và ủng hộ quyết định ra đi của Mạnh Cường. Ở Hải Dương, với khả năng tài chính có hạn và cơ sở vật chất khó khăn, rất khó để một tài năng như anh thăng hoa hơn nữa. Đến với T&T, Mạnh Cường được vùng vẫy với những ý tưởng của anh, được sống lại giấc mơ của thời trai trẻ khi phía sau anh là mấy chục VĐV trẻ, nhỏ nhất mới 7 tuổi còn “già” nhất cũng chưa quá 20. HLV trưởng Vũ Mạnh Cường tâm sự: “Lò đào tạo của T&T mới hoạt động được 3 năm nay. Theo ước tính của tôi, phải từ 5-7 năm, chúng tôi mới có thể mơ đến những tấm HCV đầu tiên trong làng bóng bàn Việt Nam”.

Ở giải năm nay, T&T của Mạnh Cường có thành tích không tồi: 1 HCV, 1 HCB và 1 HCĐ. Nhưng Mạnh Cường vẫn bảo rằng ước mơ của anh trong một ngày không xa là đất nước sẽ có học viện bóng bàn, nơi cho ra lò những VĐV đủ sức giúp bóng bàn Việt Nam tìm lại vị thế vốn có ở khu vực. Ý tưởng “học viện bóng bàn” dù còn sơ khai nhưng trên cương vị một nhà tổ chức, Mạnh Cường còn đủ thời gian để thực hiện dự định ấy.

Tạo bản sắc riêng cho học trò

Ở T&T, Vũ Mạnh Cường có cách huấn luyện chẳng giống ai. Nếu như những đơn vị mạnh khác đều đưa VĐV của mình sang Trung Quốc tập huấn trước các giải đấu lớn thì HLV Mạnh Cường cho rằng bây giờ chưa phải là lúc VĐV của T&T đi tập huấn nước ngoài. Anh nói: “Để giỏi lên, không thể không đi tập huấn và thi đấu cọ xát quốc tế nhưng đó là khi VĐV đã đạt tới một trình độ nhất định, còn khi vẫn cần hoàn thiện khả năng thì hãy lấy nội lực của bản thân ra để phấn đấu”.

Từ chính kinh nghiệm của bản thân mình, Vũ Mạnh Cường đã đúc kết: “Ý chí và quyết tâm chiến thắng cũng là một trong những bí quyết thành công”. Nếu như ở SEA Games 18 - 1995, Mạnh Cường vô địch đơn nam bằng sức trẻ và sự tiến bộ khiến đối thủ bất ngờ thì ở SEA Games 21 - 2001, anh lại cho thấy bản lĩnh và ý chí của một VĐV đã ở tuổi 31 nhưng vẫn mạnh mẽ và dẻo dai như thời đỉnh cao phong độ.

Đến nơi thầy trò T&T “luyện công”, người ta sẽ thấy nhiều “phiên bản” của Vũ Mạnh Cường thời còn đang thi đấu. Từ cách cầm vợt cho đến những thói quen thổi bóng, thậm chí là cách... lau mồ hôi.
“Tôi dạy học trò phải tạo được bản sắc riêng nhưng chắc chắn các cháu khó tránh khỏi sự ảnh hưởng”- Mạnh Cường tâm sự. Dẫu vậy, nhìn vào những mầm non mà anh đang ươm trồng, thật khó để tìm ra một người thuận tay trái và có những cú giao bóng xoáy hiểm hóc tới mức người xem có thể cảm nhận được cả âm thanh mà quả bóng ma sát với gió tạo ra. Ngay cả hai cậu con trai Vũ Mạnh Duy và Vũ Mạnh Huy của anh cũng không thể chơi tay trái như bố.
HLV Vũ Mạnh Cường nói rằng không muốn nhận danh hiệu “tượng đài” trong làng bóng bàn Việt Nam bởi anh luôn mong những học trò của mình có thể vượt xa những gì anh đã làm được...

Thứ Tư, 25 tháng 9, 2013

Bóng bàn VN với mục tiêu bảo vệ HCV đôi nam: Đối thủ chính là Singapore

Thái Lan bí ẩn về lực lượng, Indonesia cũng “ém quân” kỹ nhưng với những thông tin mà BHL ĐT thu lượm được thì đối thủ chính của bóng bàn Việt Nam (BBVN) vẫn sẽ là Singapore.

 Sau khi nghiên cứu tình hình lực lượng của đối thủ cũng như khả năng thực tế của các tay vợt, BHL ĐT BBVN quyết định đề ra chỉ tiêu bảo vệ tấm HCV đôi nam mà Kiến Quốc cùng Quang Linh đã giành được tại SEA Games 25 trên đất Lào hai năm về trước. Chỉ tiêu tuy khiêm tốn nhưng cũng không dễ thực hiện đối với cá nhân bộ đôi Kiến Quốc- Quang Linh nói riêng và ĐT BBVN nói chung vì nhiều lý do, cả chủ quan lẫn khách quan. Về chủ quan, Kiến Quốc năm nay đã 32 tuổi, kinh nghiệm thi đấu đang được xem là điểm mạnh của tay vợt kỳ cựu này nhưng anh lại có hạn chế về sức bền thể lực, do ảnh hưởng tuổi tác. Sau chuyến tập huấn tại Nam Ninh (Trung Quốc) về nước chiều 4/11 vừa qua, Kiến Quốc tự tin khẳng định mình đã hồi phục chấn thương và đạt được từ 80 đến 90% thể lực cũng như phong độ. Nếu quả thực như thế, đây sẽ là điều đáng mừng cho BBVN cũng như người hâm mộ môn thể thao này bởi lẽ cho đến thời điểm này, tay vợt gốc Khánh Hòa vẫn được xem là đầu tàu ở ĐT bóng bàn nam VN. Sự kết hợp giữa Kiến Quốc và Quang Linh từng giúp BBVN làm nên bất ngờ với tấm HCV đôi nam ở SEA Games 25.

Nhưng như chính bản thân tay vợt Kiến Quốc thừa nhận ở thời điểm đó hay bây giờ cũng vậy, việc anh cùng đàn em Quang Linh có được HCV đôi nam SEA Games 25 năm 2009 ở Lào một phần cũng là do các tay vợt Singapore thi đấu trong nội dung này chủ quan. Thêm nữa, sau thành công bất ngờ trên đất Lào hai năm về trước, cặp Kiến Quốc- Quang Linh đã bị các đối thủ cạnh tranh trong khu vực cho vào tầm ngắm. Chính vì thế, sẽ không có chuyện chủ quan, coi thường đối thủ như hai năm về trước nữa.

Trong thể thao, một khi yếu tố bất ngờ gần như không còn nữa thì chỉ có cách nỗ lực vượt bậc, thậm chí tới hơn 100% khả năng thì mới có hy vọng tái lập thành tích ấn tượng như đã từng đạt được trong quá khứ. Với trường hợp của Kiến Quốc- Quang Linh cũng vậy. Ngoài ra, cần phải chờ xem kết quả bốc thăm tới đây như thế nào thì mới đánh giá được cơ hội bảo vệ thành công tấm HCV đôi nam của BBVN là bao nhiêu. Cũng không thể phủ nhận may mắn chiếm một vai trò quan trọng trong thành công của BBVN nói riêng, TTVN nói chung. Nhưng chừng đó vẫn là chưa đủ bởi còn phải biết xác định đối thủ chính mà chúng ta cần phải vượt qua là ai.

Với BBVN, cho dù Thái Lan, Indonesia có đầu tư xây dựng, củng cố lực lượng như thế nào thì họ vẫn không thể được đánh giá cao bằng Singapore bởi đảo quốc sư tử đã và đang áp dụng chính sách nhập tịch cho các VĐV tài năng. Ở môn bóng bàn, hầu hết các tay vợt hàng đầu đang có trong thành phần ĐTQG Singapore đều có xuất xứ từ Trung Quốc. Gao Ning, Yang Zi… không còn xa lạ nữa Kiến Quốc, Quang Linh cùng các đồng đội, chính vì thế để có thể hoàn thành chỉ tiêu, không còn cách nào khác là phải vượt qua họ.